Ý nghĩa của ngày lễ Vu Lan báo hiếu đâu chỉ có những hình ảnh đẹp, những câu nói hay lời chúc dành tặng đến cha mẹ mà đôi khi hãy dành chút thời gian cùng ông bà nhìn ngắm lại những bộ quần áo mà tự tay họ đã sắm sửa cho chúng ta.
Đó cũng như một món quà đánh dấu sự trưởng thành của bản thân trong lòng cha mẹ và nhắc nhở lại quãng thời gian vừa trải qua với gia đình chứ các ông?
Tôi không biết anh em có cách nào để tự chứng minh sự trưởng thành của mình không.
Hay đơn giản là lưu giữ lại một món kỷ vật nào đó gợi nhớ ra quãng thời gian trước đó của bản thân thế nào.
Thường thì tôi sẽ nhìn vào đống quần áo cũ, món đồ cũ sờn vải nằm ở góc tủ bụi bặm bởi vốn không đụng vào chúng lâu rồi.
Và tôi cũng biết cha mẹ mình cũng có thói quen như vậy: Thỉnh thoảng lôi đồ cũ của con ra ngắm nhìn và hồi tưởng.
Sau đó nghĩ về tương lai, chờ đợi một điều gì đó mới mẻ, nhưng đôi lúc sẽ không nói thẳng ra với con cái họ.
Điều gì cha mẹ muốn thấy nhất ở chúng ta?
Hãy để tôi kể anh em nghe về tâm tư của các bậc phụ huynh, nhất là vào mùa Vu Lan, mùa báo hiếu này.
Bắt đầu từ câu hỏi: Các ông có tin là cuộc đời của mỗi con người gắn liền với trang phục, gắn liền với ký ức của cha mẹ, từ nhỏ cho đến lúc trưởng thành chứ?
Tã quấn - Ngày ra đời
Chào mừng ngày anh em được hít thở chung bầu không khí với cha mẹ.
Thôi, khó mà diễn tả hết bằng lời niềm hạnh phúc của họ khi lần đầu tiên nghe tiếng ta khóc.
Được ẵm trên tay đứa con mình trông ngóng suốt 9 tháng 10 ngày dai dẵng, được quấn nó bằng chiếc khăn bông bọc bằng vòng tay của cha, của mẹ.
Ngày mà mọi niềm tin lẫn hy vọng cha mẹ đặt hết vào bạn, vào cái tên được đặt ra để định hình chính con người của bạn.
Bộ quần áo liền - Sự hoàn thiện hình hài từng ngày
Trẻ con thường mặc đồ liền (hay còn gọi là đồ bay, jumpsuit) để không hở bụng, tránh bị cảm lạnh.
Nhưng chúng cũng là một cột mốc đánh dấu sự trưởng thành của anh em: Chuyển từ tã quấn sang quần áo bình thường.
Ok, nghe có vẻ hài hước và không liên quan lắm.
Nhưng theo tôi, việc cơ thể chúng ta từng ngày thay đổi, từng ngày hoàn thiện một cách hoàn chỉnh hơn là một bước ngoặc lớn với bậc sinh thành.
Biết nhíu mày khi nhìn thấy đồ chơi, biết hớn hở khi được đùa giỡn.
Bình yên đôi khi nhỏ nhặt là vậy, nghe tiếng cuời của đứa con làm bay mọi phiền muộn của hai ông bà.
Chiếc quần đầu tiên - Ngày biết đi
Rồi gắn với sự trưởng thành sẽ là ngày anh em tự đứng lên bước đi bằng đôi chân của mình.
Tất nhiên là hai tay vẫn còn được níu giữ, được nắm chắc chắn, một bên là cha, một bên là mẹ.
Lúc này, họ chỉ mong đợi lúc khi thả tay, anh em sẽ tiếp tục bước đi vững vàng trên đường đời.
Quần tây xanh, áo sơ mi trắng - Ngày đầu tiên đi học
Bước đến đây là lên "đại học" chữ to đầu đời rồi đấy anh em.
Chính thức ngày buông tay, bạn chính thức "xông trận" vào một thế giới mới, thế giới không có sự chở che của gia đình bên cạnh.
Sau cánh cổng trường mở ra là một tương lai đầy tri thức lẫn sự kỳ vọng cao hơn của cha mẹ đặt vào chúng ta.
Bộ quần áo cử nhân - Ngày tốt nghiệp
Tôi không biết hoàn cảnh của các ông sao, ngày tôi tốt nghiệp, được mặc áo chàng cử nhân, bước lên bục nhận bằng, người cha khó tính của tôi ở dưới khán đài đã bật khóc.
Tất nhiên là khóc vì hạnh phúc, khóc vì tự hào, khóc vì trông thấy sự trưởng thành của tôi mà ông vẫn hay mơ về.
Còn mẹ tôi chỉ mỉm cười ngọt ngào bên dưới và nắm cánh tay cha.
Trong một phút giây nào đó, tôi đã nghĩ rằng mình cần phải bảo vệ hình ảnh này, bảo vệ niềm tin của hai người bằng việc diện lên cho mình bộ trang phục tiếp theo...
Bộ quần áo chỉn chu dành cho công việc kiếm ra tiền đầu tiên - Đánh dấu sự trưởng thành
Bước ra đời, không có gì chứng minh sự tự lập nhiều hơn bằng việc cầm đồng tiền do chính bản thân làm ra và gửi về cho cha mẹ.
Chắc chắn nó không nhiều bằng số tiền cha mẹ bỏ ra để nuôi ăn học đến tận mười mấy năm.
Nhưng nó vừa đủ để xoa dịu và làm an tâm họ rằng đứa con ngày nào còn chập chững đi, nay nó đã quay về báo hiếu cha mẹ rồi.
Đã đến lúc họ cần được nghỉ ngơi và nghĩ về bản thân nhiều hơn.
Và chúng ta cần chứng tỏ công việc báo hiếu của mình nhiều hơn, giả dụ như vào mùa Vu Lan với những món quà mang giá trị vật chất lẫn tinh thần.
Suit/Tuxedo - Ngày cưới, ngày đàn ông mang trên vai một trách nhiệm mới, cao cả hơn
Nắm tay người bạn đời đi bên cạnh, khoác lên mình trang phục chú rể cực kỳ nghiêm trang và lịch sự, trong đầu chúng ta khi ấy đang vẽ ra viễn tưởng một gia đình đầm ấm, hạnh phúc.
Còn cha mẹ, họ đang nghĩ gì, liệu họ có lo lắng cho ta, họ có cảm thấy ghen tỵ vì con trai nay chính thức "về tay" người khác?
Hàng tá câu hỏi chực chờ trong đầu, nhưng rất khó để trả lời chúng, bởi người tìm câu trả lời không phải là cha mẹ anh em mà là chính anh em đấy.
Hãy biết cách làm cha mẹ yên lòng, những người con nay đã chuẩn bị lên làm cha mẹ, rồi ta cũng sẽ hiểu tâm tư của hai người nhiều hơn một khi đã đứng ở vị trí của họ.
Viết đến đây thôi để nhắc nhở các ông mùa Vu Lan báo hiếu, khoảng thời gian này thích hợp để nghĩ về gia đình nhiều hơn.
Về cha mẹ và những gì họ chờ đợi ở chúng ta.
Bạn đang đứng ở đâu trong sự kỳ vọng của họ?
Nguồn:oxii.vn