Chuẩn mực cho phép luộm thuộm này có ở đâu ra?
Là để phục vụ các quý ông lười (hoặc hay viện cớ bận) mà từ chối chuyện ăn mặc chỉn chu, chăm da, trị mụn hay việc giữ gìn vệ sinh cá nhân thật sạch sẽ.
Cá nhân tôi, dù là đàn ông, nhưng luôn tự giới hạn cho mình vài quy tắc về ngoại hình nhất định.
Bởi đã không đẹp trai, không nhiều tiền thì phải phấn đấu sao cho vẻ bên ngoài chỉn chu, lịch sự nhất có thể để không bị người khác xem thường.
Hay nói cách khác, tôi (cũng như anh em) cũng nên tìm ra giới hạn cho phép của việc... lười ăn mặc nữa chứ nhỉ, để có thể bao biện rằng:
Chậc, tôi còn đang luộm thuộm trong mức cho phép cơ mà.
Okay, bắt đầu nhé:
Mức độ 1: Ra đường quên không chải đầu, dùng tóc vuốt sơ sơ cho đỡ rối
Mức độ 2: Mặc đúng một bộ đồ từ ngày này qua ngày khác (đang định giống Steve Jobs với Mark Zuckerberg chăng?)
Mức độ 3: Không mang đồng hồ hay bất kỳ món phụ kiện nào trên người
Mức độ 4: Không chịu cạo râu, để chúng mọc tùm lum như cỏ dại.
Mức độ 5: Móng tay, móng chân để dài, cáu bẩn mà không cắt. Tương tự như chuyện tóc dài chấm ót sau mà chưa thèm đi tỉa lại cho ngắn.
Mức độ 6: Áo sơ mi/ quần khaki nhăn nheo không thèm ủi
Mức độ 7: Thích mặc đồ rộng, cả cơ thể gần như "bơi" trong đống quần áo. Nhưng không muốn thay.
Mức độ 8: Mặt đổ dầu, mụn mọc lên còi trắng nhưng không chịu nặn, chịu trị dứt điểm cho láng mịn.
Mức độ 9: Lười đánh răng lẫn chuyện rửa mặt. Tự nhủ ăn xong sẽ đi vệ sinh răng miệng mà... cho qua luôn.
Mức độ 10: Lười luôn chuyện tắm rửa, gội đầu, để người bết nhớt 2-3 ngày với lý do tiết kiệm nước.
Mức độ 11: Mặc lại quần áo cũ dù chúng đã bốc mùi ẩm mốc = Lười giặt quần áo
Mức độ 12: Không dùng xịt khử mùi hay nước hoa vì niềm tin... mùi cơ thể quyến rũ nhất (nhưng hóa ra toàn mùi...hôi).
Mức độ 13: Diện sơ mi, quần Tây lịch lãm nhưng bên dưới đi... dép xỏ ngón, dép tông, dép Lào để đi làm.
Mức độ 14: Thích mặc quần áo cũ, kể cả quần lót rách như tổ đỉa mà không chịu mua sắm.
Mức độ 15: Lười luôn chuyện mua đồ, ai mua gì, cho gì thì mặc nấy.
Mức độ 16: Ở nơi sang trọng, trong sự kiện đòi hỏi phải chưng diện, thì không thấy thứ cần diện đâu, vẫn trung thành quần jeans, áo thun và dép xăng-đan nhìn... chán.
Mức độ 17: Đi gặp bạn gái mà mặc nguyên bộ đồ ở công trường, đồ đi làm (ý này mấy cô nàng than thở dữ lắm đấy).
Mức độ 18: Mặc đồ đá bóng, quần đùi ở nhà đi... hẹn hò.
Mức độ 19: Không có lấy món chăm sóc da trong tủ, quanh năm chỉ độc một cục xà bông cho toàn thân: Từ gội đầu, sữa tắm, rửa tay, rửa mặt,...
Mức độ 20: Tập hợp đủ 19 yếu tố còn lại không trượt phát nào.